Người học tiếng Anh thường đặt ra câu hỏi là không biết bắt đầu từ đâu? Học tiếng Anh là học cái gì?
Nếu suy xét kỹ thì không chỉ riêng tiếng Anh, khi học bất kỳ một ngôn ngữ nào, chúng ta đều bắt đầu từ học nói. Điều này hoàn toàn tự nhiên như một em bé tập nói. Mục tiêu cuối cùng của học ngôn ngữ là để giao tiếp. Theo đó, bốn kỹ năng cần đạt được theo tiến trình tự nhiên là nghe, nói, đọc, viết. Nhiều người nhầm hiểu giao tiếp là chỉ có nghe nói, như thế là chưa đầy đủ.
Nghe được thì mới nói được. Đọc được thì mới viết được. Nghe được, nói được mà không đọc được, không viết được thì bị gọi là “mù chữ”.
Học nghe chính là học cảm âm (cảm nhận âm thanh). Cảm được âm là nghe và biết cách tạo ra âm giống như âm đã nghe.
Chữ viết được phát minh ra nhằm thể hiện âm thanh (hay gọi
là ký âm). Tiếng Anh sử dụng bảng chữ cái gồm 26 ký tự Latinh để tạo ra chữ viết,
ký âm cho 44 âm (phonemes). Theo đó, học đọc chính là tập nhận diện âm được chữ
cái thể hiện trong mỗi từ. Ở đây mới chỉ xét tới việc đọc (phát âm) đúng từ,
chưa xét tới nghĩa của từ.
Để dễ hình dung mối liên hệ giữa âm thanh (the sound of
English) và chữ viết (spelling – the appearance of English), chúng ta liên tưởng
tới việc học âm nhạc. Bảy nốt nhạc cơ bản là “Đồ, Rê, Mi, Fa, Sol, La, Si” được
thể hiện bởi các “chấm” trên khuông nhạc chính là “chữ viết” giúp ca sĩ, nhạc
sĩ nhận biết các “âm” cần phải tạo ra.
So sánh đôi chút giữa tiếng Anh và âm nhạc:
|
|
Tiếng Anh |
Âm nhạc |
|
Số lượng âm |
44 âm theo IPA |
7 nốt cơ bản |
|
Thể hiện âm |
Phiên âm |
Chấm trên khuông nhạc |
|
Ký âm |
Kết hợp 26 Chữ cái |
Đồ, Rê, Mi, Fa, Sol, La, Si |