Chuyện kể rằng, một người nọ bôn ba cả đời và rồi cũng về với Thượng đế như bất kỳ ai. Thượng đế xem lại cuộc đời anh ta và vô cùng ngạc nhiên hỏi: “Ngươi sống dưới trần gian những 70 năm mà sao chẳng làm nên trò trống gì vậy?
Anh ta không phục và đáp: “Sở dĩ tôi chẳng làm nên trò trống
gì, một phần cũng có trách nhiệm của ngài, ngài chưa từng cho tôi bất kỳ một cơ
hội nào.”
“Hả?” – Thượng đế sốc toàn tập nhưng vẫn nghe anh ta nói tiếp.
“Ví dụ, nếu ngài cho quả táo rơi vào đầu tôi thì người phát
hiện ra định luật Vạn vật hấp dẫn sẽ là tôi chứ đâu tới lượt Newton.”
Thượng đế ngán ngẩm thở dài: “Cơ hội ta ban cho mỗi người đều
như nhau, sở dĩ ngươi như vậy là vì người không nắm bắt được cơ hội của chính
mình.”
“Làm gì có chuyện đó! Nếu ngài cho tôi cơ hội, nhất định tôi
sẽ nắm được.” – Anh ta vẫn khăng khăng tin vào mình như vậy.
“Được rồi! Ta sẽ cho ngươi một cơ hội.” – Nói đoạn, thượng đế
khẽ vung tay và anh ta ngay lập tức quay về quá khứ của vài trăm năm trước.
Anh ta đang nằm ngủ dưới một gốc cây táo. Đột nhiên, một quả
táo từ trên cây rơi trúng đầu khiến anh ta giật mình tỉnh dậy. Anh ta đưa tay
xoa đầu suýt soa vì cú rơi khá mạnh khiến anh ta có phần đau đớn. Run rủi thế
nào cái bụng anh ta lại réo lên ngay lúc đó. Thế là anh ta cầm quả táo lên và
ăn ngấu nghiến. Một lúc sau, một quả táo nữa vẫn rơi trúng đầu, anh ta lại ăn hết
và lăn ra ngủ tiếp. Vài phút nữa trôi qua, lại một quả táo khác rơi trúng đầu.
Anh ta nghĩ Thượng đế đang chơi khăm mình. Anh ta bực bội, lớn tiếng mắng: “Cây
táo chết tiệt này! Phá hỏng giấc mơ đẹp của ta! Tiên sư Thượng đế!”
Thượng đế thấy vậy bật cười, bèn đưa anh ta quay lại thượng
giới và hỏi: “Người ăn táo có ngon không? Ngươi còn gì để nói nữa không?”
Anh ta nài nỉ: “Xin hãy cho tôi một cơ hội nữa đi!”
Thượng đế mỉm cười lắc đầu: “Trên thế gian chẳng có nơi nào
bán thuốc hối hận. Cho dù ta có cho ngươi thêm cơ hội, người sẽ lại đánh mất nó
mà thôi.”
Biết hài lòng với mình, tức khắc sẽ không có gì gọi là hối hận.
Thời gian nhất định không thể quay trở lại nên mọi thứ vẫn sẽ thế thôi.
(P/S: Câu chuyện Newton phát minh ra luật Vạn vật hấp dẫn
cũng chỉ là thêu dệt như câu chuyện trên, không hề có thật. Sự thật là Newton phát
minh ra luật Vạn vật hấp dẫn nhờ vào “ý tưởng” quả táo rơi. Nếu có quả táo rơi
trúng đầu ông ta thì chắc ông ta cũng chửi “Tiên sư Thượng đế”).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét