Immanuel Kant là triết gia người Đức nổi tiếng vì sự đúng giờ của mình. Ông sống cả đời ở thành phố Konigsberg, đế quốc Phổ (nước Đức bây giờ).
Trong suốt hơn 40 năm, ông ấy đều
thức dậy lúc 5 giờ sáng và viết lách chính xác trong ba giờ. Sau đó ông đi giảng
dạy tại cùng một trường đại học trong chính xác 4 giờ nữa. Rồi ông tiếp tục ăn
trưa tại cùng một nhà hàng mỗi ngày. Sau đó, vào buổi chiều, ông có thể đi dạo
trong cùng một công viên, và trở về nhà trên một con đường vào đúng một giờ mỗi
ngày. Ngày nào cũng thế.
Có lần, Kant muốn tới thăm một
người bạn già William của mình sống ở khu vực thị trấn Poffin. Ông viết một bức
thư gửi cho William với lời hứa đến chỗ William trước 11h sáng ngày 5/3.
Ngày 4/3, Kant tới thị trấn
Poffin để sáng sớm hôm sau thuê xe ngựa tới nhà William cho kịp giờ hẹn. William
sống trong một nông trường cách thị trấn một quãng đường dài. Để vào tới nông
trường của William cần phải băng qua một cây cầu vượt sông ngăn giữa nông trường
và thị trấn. Nhưng khi tới bờ sông, người phu xe bỗng dừng lại và nói với Kant
rằng: “Cây cầu bị hỏng rồi, chúng ta không thể đi qua vì rất nguy hiểm.”
Kant xuống xe xem xét tình hình.
Cây cầu bị gãy một đoạn ở giữa, xe ngựa không thể đi qua. Lúc này đương độ đầu
xuân, sông tuy không rộng lắm nhưng nước chảy rất siết. Kant nhìn đồng hồ thì
đã hơn 10h rồi. Ông nóng lòng hỏi phu xe: “Gần đây có chiếc cầu nào khác không?”
Phu xe đáp: “Thưa có! Về phía thượng
du, cách đây độ 10 cây số, có một cây cầu khác. Nhanh nhất cũng phải mất 40
phút để đi tới cây cầu đó.
Nhẩm tính nếu đi theo hướng cây cầu
mới thì Kant không thể tới chỗ William trước 11h như đã hứa. Kant thấy gần đó
có một căn nhà gỗ cũ kĩ bèn đi tới và hỏi người nông phu là chủ của căn nhà: “Xin
hỏi, anh có bán căn nhà này không?”
Nông phu nghe hỏi vậy thì giật
mình hỏi lại: “Nhà tôi vừa cũ kĩ, vừa tiêu điều, đã vậy đất nơi đây cũng chẳng
tốt gì, ngày mua căn nhà này làm gì?”
Kant bảo: “Anh không cần biết tôi
sẽ làm gì, chỉ cần trả lời là có đồng ý bán hay không?”
Nông phu ngập ngừng đáp: “Tôi đồng
ý bán với giá 200 franc.”
Kant trả tiền rồi nói với người
nông phu: “Nếu anh có thể dỡ gỗ từ căn nhà này và sửa xong cây cầu kia trong
vòng 20 phút thì tôi sẽ trả lại căn nhà này cho anh.”
Vị nông phu thêm một lần kinh ngạc
nhưng vẫn gọi người con trai lại giúp mình dỡ gỗ từ căn nhà và sửa cây cầu. Sau
đó, xe của Kant đã có thể qua cầu và tới chỗ ở của William lúc 10h50.
Khi Kant tới, William đã đứng chờ
tự bao giờ và không khỏi thốt lên: “Ông bạn thân mến của tôi vẫn đúng giờ như
xưa.”
Kant không kể cho William về sự cố
hỏng cầu và cách xử trí của ông. Về sau, người nông phu có dịp kể cho William về
chuyện đó. William liền viết một bức thư cho Kant có đoạn nói rằng: “Việc hẹn gặp
nhau giữa những người bạn thân với nhau không cần phải nhọc tâm tốn sức đến như
vậy, dù muộn một chút cũng có thể thông cảm được, huống hồ là gặp phải chuyện
ngoài ý muốn.”
Có lẽ với Kant, đúng hẹn là điều
bắt buộc, bất luận đối với bạn bè hay người lạ. Đó là một thói quen đã trở
thành tính cách của ông. Một triết gia như ông cần phải sống đúng với triết lí
của mình cũng là điều dễ hiểu.
Dẫu sao, đúng giờ thể hiện khả
năng quản lý thời gian của bản thân và lòng tôn trọng đối với người khác. Đó là
một tố chất tốt đẹp, là một nguyên tắc làm người căn bản.
Nguồn: Sưu tầm và kể lại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét