Làm thuê là dành thời gian, công sức của bản thân để hoàn thành công việc cho một người, một tổ chức khác. Thứ mình nhận lại đó là “tiền công, tiền lương”.
Làm chủ là dành thời gian, công sức của bản thân và người
khác để hoàn thành công việc cho một hoặc nhiều người, nhiều tổ chức. Những người
và tổ chức này được gọi là khách hàng. Thứ mình nhận lại đó là tiền với tên gọi
là “doanh thu”.
Như vậy làm thuê hay làm chủ chỉ khác nhau về quy mô nhưng
giống nhau về bản chất.
Bản chất đó là dùng thân lực và trí lực để hoàn thành công
việc hay tạo ra sản phẩm nào đó trong một khoảng thời gian nhất định. Sản phẩm
có thể là hàng hóa hoặc dịch vụ. Nếu sản phẩm đó phục vụ hay đem lại giá trị,
niềm vui cho càng nhiều người thì thứ nhận lại (thường là tiền) sẽ càng nhiều.
Làm thuê thì một thân, một mình là có thể đủ sức lực phục vụ
cho thân chủ rồi, không cần ai hỗ trợ. Cùng lắm thì bạn gái hoặc vợ nấu cho bữa
cơm, giặt là cho bộ quần áo, trao một cái ôm, một nụ hôn hoa hồng khích lệ mỗi
sáng là xong. Nhưng làm chủ thì phải cần nhiều người khác hỗ trợ để có thể phục
vụ được nhiều khách hàng. Những người hỗ trợ được gọi là nhân viên.
Nhân viên thường có mong ước trở thành ông chủ vì ông chủ có quyền và nhiều tiền, thậm chí là có nhiều bồ trẻ đẹp. Thay vì mong ước trở thành ông này bà kia thì mình đổi thành mong ước đem lại giá trị, niềm vui cho nhiều người có lẽ là hay hơn, đúng bản chất tự nhiên của nó hơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét